1 hành động đẹp hơn vạn lời nói hay

 

“Hôm bữa có chú nào đó chụp hình của bé rồi đăng lên mạng. Người nhà tôi ở dưới quê gọi vào hỏi ủa sao hai mẹ con đi lượm ve chai. Tôi giấu, không cho dưới quê biết mình đi lượm ve chai, sợ mọi người lo lắng. Giờ thì cả nhà đều biết rồi.”

Còn thằng nhóc, nó tên là Nguyễn Danh Thành Đạt (5 tuổi)

“Cái tên này là do bà cố nuôi đặt cho nó. Tôi với chồng chia tay nhau lâu rồi, anh ấy suốt ngày chỉ biết rượu chè, cờ bạc, không biết làm việc để chăm lo cho gia đình” Khi ly hôn với chồng, nhóc Đạt cũng chỉ mới 1 tháng tuổi, chị Linh ẵm bé vào trại trẻ mồ côi với mong muốn gạt bỏ gánh nặng, quên đi quá khứ.

“Nhưng khi đến nơi, nhìn những đứa nhỏ trong trại, tôi không đành lòng để con ở lại. Thế là quyết định đưa con về, bằng giá nào cũng phải nuôi nó khôn lớn, không để nó phải chịu cảnh mồ côi giống như bản thân mình đã từng phải trải qua”

“Đi học được cô giáo dạy phải ngăn nắp, lịch sự là về nhà làm y chang. Quần áo là tự xếp bỏ vào tủ, bộ nào đi chơi xếp riêng, bộ nào đi học xếp riêng, bộ nào đi lượm ve chai cũng xếp riêng. Giày dép cũng vậy, đôi nào cũng phải xếp gọn gàng. Ăn cơm xong là tự động đem chén đi rửa chứ không đợi mẹ nhắc”.

Tôi quay sang chọc nhóc Đạt: “Bữa thấy giày dép để lung tung quá, nên con tới xếp lại phải không?”. Đạt rụt rè trả lời: “Con đâu có để dép vào trong tấm bạt đâu, con để ở ngoài mà!”. Tôi tiếp: “Ừ thì con xếp ở bên ngoài, nhưng xếp cho ngay ngắn hơn đúng không?”. Thằng nhỏ gật gật đầu, cười cười rồi chạy đi chơi.

“Mấy tháng trước tôi nói với con là nhà không còn tiền, thôi con nghỉ học, mai mốt có tiền mẹ lại cho con đi học, thằng nhỏ cứ khóc đòi đi học miết”.

Hai mẹ con ở trọ tại Thủ Đức, cứ mỗi sáng lại đi xe bus đến bưu điện thành phố để nhặt ve chai đến chiều lại đón xe bus về. Cơm nước xong xuôi, nhóc Đạt đi ngủ thì chị Linh lại tiếp tục đi làm mướn đến 2h đêm.  “Sáng nay nó nói với tôi là: Mẹ ơi bữa nay Chủ nhật thôi mẹ con mình nghỉ đi lượm ve chai một bữa, mẹ con mình đi chơi đi. Tôi nói vậy thôi bữa nay con ở nhà chơi đi, để mẹ đi lượm một mình. Nó xị mặt, rồi hai mẹ còn đi lượm chung luôn, khỏi nghỉ chủ nhật”.

Chỉ có mẹ và con, giữa Sài Gòn.

(Nguồn: Toàn Nguyễn – Tri Thức Trẻ)

 

Leave a Reply